Category Archive: Gia đình

Cô gái bị bán sang Trung Quốc trở về nhà sau 17 năm nhờ Facebook

Tin tức xã hội – Sau 17 năm bị bắt bán sang Trung Quốc, chị Bùi Thị Hà (SN 1982) đã trở về quê nhà đoàn tụ với gia đình nhờ bức ảnh đăng trên Facebook. Nước mắt trùng phùng ngày đoàn viên khiến chị Hà và những người thân ngỡ như đang mơ.
Cô gái bị bán sang Trung Quốc trở về nhà sau 17 năm nhờ Facebook
Chị Hà nghẹn ngào khi được trở về nhà
Suốt mấy ngày qua, gia đình ông Bùi Văn Hán (66 tuổi ở thôn Đự, xã Thành Thọ, huyện Thạch Thành, Thanh Hóa) rộn ràng tiếng nói cười bởi bà con xóm giềng đến hỏi thăm, chia vui cùng gia đình ông Hán đã tìm thấy cô con gái mất tích bí ẩn suốt 17 năm qua đang trên đường trở về quê nhà.
Ngay từ sáng sớm, tất cả các thành viên, họ hàng gia đình ông Hán đã tập trung đông đúc đón chờ giây phút cô con gái thứ 4 là chị Hà đang trên đường trở về. Không kiềm chế được sự xúc động, ông Hán chia sẻ: “Từ hôm mùng 6 tết, khi nhận được tin con gái sắp về, tôi không thể nào chợp mắt ngủ được. Có nằm mơ tôi cũng không ngờ có ngày được gặp lại con mình”.
Giây phút chờ đợi đứa con bao năm xa cách trở về, mắt ông Hán không ngừng hướng ra cửa đau đáu chờ đợi con. Nhớ lại chuyện xưa, ông kể trong xót xa: “Cái Hà bỏ đi vào khoảng tháng 7/2000, lúc này nó 18 tuổi. Một hôm nó với đứa em gái chành chọe nhau, tôi không kiềm chế được nên tát nó một cái. Thế là nó bỏ nhà đi, cứ nghĩ nó đi một lúc rồi về. Đến bữa ăn không thấy con về, cả nhà mới tá hỏa đi tìm nhưng không thấy. Thế là nó đi một mạch suốt mười mấy năm qua. Suốt những năm qua, tôi chỉ cầu mong một điều là được biết con mình còn sống hay đã chết”.
Cô gái bị bán sang Trung Quốc trở về nhà sau 17 năm nhờ Facebook
Hạnh phúc khi gặp lại người thân
Vừa bước chân về đến cổng, chị Hà bùi ngùi nhớ lại và nhận diện những người hàng xóm, anh em họ hàng. Nhìn thấy ông Hán, chị Hà ôm chặt bố khóc nức nở “Bố ơi, con nhớ bố lắm”.
Trong giây phút cả gia đình đoàn tụ, tất cả mọi người đều không kiềm được xúc động. Không riêng gì gia đình ông Hán, mà với tất cả người dân xã Thành Thọ thì sự trở về của chị Hà như một câu chuyện cổ tích.
Anh Bùi Văn Thiện (em họ chị Hà) cho biết: “Từ khi nhận được tin chị Hà đang sinh sống ở Trung Quốc, gia đình thường xuyên liên lạc với chị nhưng không nói được gì nhiều. Vì chị đã quên hết tiếng Việt, chỉ nói được mấy câu rất đơn giản, chủ yếu dùng tiếng Trung để trao đổi và phải có người phiên dịch lại. Chị Hà cũng chỉ nhớ được tên bố và vài người anh em ruột, quê quán của mình chị ấy cũng nhớ không rõ”.
Cô gái bị bán sang Trung Quốc trở về nhà sau 17 năm nhờ Facebook
Thắp hương trước bàn thờ mẹ
Sau khi chị Hà đi được ít lâu thì người mẹ qua đời vì bệnh nặng. Đến tháng 5/2016, gia đình chuẩn bị làm giỗ cho mẹ thì mọi người hay tin đã tìm thấy tung tích của chị Hà đang ở Trung Quốc, nhờ một tấm hình đăng trên facebook.
Qua lần nói chuyện được với chị Hà mới biết, chị đã bị nhóm người lạ lừa bán sang Trung Quốc. Khi đến Quảng Châu, chị bị thu hết giấy tờ tùy thân rồi bán cho một người đàn ông nhiều tuổi ở vùng hẻo lánh. Sau 3 năm chung sống với người đàn ông này, chị đã tìm cách thoát được ra ngoài và mang theo 2 đứa con lưu lạc đến thành phố Quế Lâm. Hiện, chị đang chung sống với một người đàn ông làm công nhân xây dựng.
Hằng ngày, chị Hà buôn bán quần áo ở khu thương mại. Vì không có giấy tờ tùy thân nên cuộc hôn nhân hiện tại với người công nhân xây dựng chưa được hợp pháp, song, người chồng này rất yêu thương chị Hà.
Một lần chị Hà gặp được cặp vợ chồng Việt đi du lịch sang Trung Quốc, chị Hà tâm sự lại số phận của mình và mong muốn được vợ chồng này tìm kiếm giúp chị người thân đang sống ở Thạch Thành. Cặp vợ chồng người Việt đã chụp lại chân dung chị và đăng trên facebook. Không ngờ, chị Hà đã được đoàn tụ cùng gia đình sau 17 năm lưu lạc.
Continue Reading

Tìm thấy thi thể bé trai 5 tuổi nghi bị bắt cóc

Tin tức xã hội - Chiều ngày 22/1, Công an huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh cho biết đã phát hiện cháu bé 5 tuổi mất tích trước đó trong tình trạng tử vong dưới mương nước, đồng thời bác tin bị bắt cóc.
Trước đó, tối ngày 20/1, cháu Nguyễn Hoàng M. (SN 2012) đang chơi tại cửa hàng của gia đình ở thôn Ô Cách, xã Đông Tiến, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh thì bỗng dưng mất tích.
Gia đình đã tổ chức tìm kiếm nhưng không thấy nên trình báo cơ quan Công an cho rằng cháu bé có thể bị bắt cóc.
Nghi "bắt cóc", cháu bé 5 tuổi được phát hiện chết dưới mương nước
Thông tin tìm kiếm cháu M được đưa lên mạng xã hội
Tuy nhiên sau quá trình tìm kiếm, chiều 22/1 thi thể cháu M đã được phát hiện dưới một mương nước sâu khoảng 1 mét cách vị trí cửa hàng của gia đình khoảng 10 mét. Sau khi khám nghiệm tử thi cơ quan chức năng đã bàn giao thi thể cháu bé cho gia đình làm lễ mai táng. Cơ quan chức năng xác định cháu bé bị đuối nước, đồng thời bác tin đồn bắt cóc.
Được biết, gia đình cháu M quê ở huyện Chí Linh, Hải Dương nhưng đến Yên Phong, Bắc Ninh thuê địa điểm bán hàng ăn.
Continue Reading

Nỗi niềm những lao động nghèo không về quê đón Tết

Tin xã hội – Tết là khoảng thời gian dành cho những người thân trong gia đình được đoàn tụ vui vẻ, đầm ấm nhưng đâu đó vẫn còn những người lao động xa nhà không thể về quê đón Tết.
Làm thêm ngày Tết để gửi tiền về phụ giúp gia đình
“Cứ thấy anh em trong xóm trọ hồ hởi thu dọn đồ, mua sắm quà, tíu tít gọi nhau về quê đón Tết là mình lại thấy buồn”, đó là tâm sự của Phan Trường ( 23 tuổi, Vũ Thư, Thái Bình) khi anh không thể về quê cùng đón Tết  với gia đình.
Trường sinh ra trong một gia đình thuần nông, quanh năm lam lũ ruộng đồng, cuộc sống có nhiều vất vả. Bố Trường không may mắc bạo bệnh rồi qua đời, lúc đó Trường mới học lớp 7. Thương mẹ mình vất vả, học hết cấp 2, Trường đã xin nghỉ học, ở nhà đi làm phụ giúp mẹ trang trải cuộc sống gia đình.
Vì còn chưa đến tuổi lao động nên Trường nộp hồ sơ xin việc nhiều nơi mà không có công ty nào nhận. Nghe theo lời người quen giới thiệu vào trong miền Nam kiếm việc sẽ dễ dàng hơn, thu nhập lại cao nên Trường cũng xin mẹ để theo người họ hàng đó vào Nam lập nghiệp.
Nghĩ lại những ngày đầu “chân ướt chân ráo” vào thành phố xin việc, Trường kể: “Ngày đầu vào đây xin việc, mình lớ ngớ lắm, cũng xin việc nhiều nơi nhưng người ta không nhận. Nộp đơn xin việc vào đâu người ta cũng chê mình ít tuổi, vóc dáng lại nhỏ bé sợ không đủ sức khoẻ làm việc. Cuối cùng  may mắn có người quen giới thiệu, mình được nhận vào làm bưng bê cho một quán cơm với mức lương 2 triệu đồng và được nuôi ăn. Với thu nhập  đó mình cũng tằn tiện chi tiêu hàng  tháng và  có tiền gửi về phụ giúp mẹ được đôi phần”.
Đến nay, Trường đã vào Sài Gòn được 7 năm.  Anh đã trải qua rất nhiều công việc từ làm nhân viên bưng bê quán ăn, đến làm phụ bếp cho một nhà hàng uy tín…Hiện nay, anh đang làm phụ quay cho một đoàn làm phim trong đó với mức lương 6 triệu đồng/ tháng.
Trong 7 năm đó, anh mới về quê được 2 lần. Mặc dù đã quen với việc xa nhà, nhưng mỗi lần “năm hết Tết đến”, anh em cùng làm với anh náo nức gọi nhau về quê, Trường lại cảm thấy nhớ nhà da diết. Anh nhớ những ngày nhỏ được cùng mẹ ngồi canh nồi bánh chưng, bữa cơm tất niên đầm ấm với gia đình và những lời chúc thân thương mọi người trong gia đình anh dành cho nhau.
“Cứ thấy tiếng tivi của nhà chị hàng xóm mở những bài hát rộn ràng đón Tết là mình lại thấy nao nao trong lòng. Tết năm nào mẹ mình cũng gọi hỏi có về quê không? Nhưng vì chi phí đi lại khá đắt, mình không về quê là có thể tiết kiệm được một khoản tiền gửi về cho mẹ dưỡng bệnh. Không về được quê mình cũng thấy day dứt lắm, nhớ gia đình, nhớ bạn bè. Hoàn cảnh gia đình éo le, quần quật cả năm mưu sinh nhưng  cũng không khá giả gì nên mình đành ngậm ngùi ở lại. Năm ngoái ông ngoại mình mất mình cũng không ở nhà được lâu, nhiều lúc tự cảm thấy bản thân  có lỗi nhưng không biết làm sao cả…”, Trường cười, che giấu giọt nước mắt đã trực nơi khoé mi.
Để thay đổi không khí trầm buồn, Trường cười lớn: “Mọi năm trong này đón Tết mình thường lượn xe đi thăm phố phường, xem pháo hoa rồi mua ít đồ nhắm về liên hoan cùng những người bạn trong xóm trọ cũng có hoàn cảnh như mình. Ở những nơi đất khách quê người, tình cảm anh em lao động dành cho nhau cũng rất chân thành, đó cũng là động viên lớn đối với mình. Mấy năm nữa làm ăn ổn định mình sẽ đón mẹ vào đây cùng mình, xa quê chỉ thương mẹ già côi cút một mình”.
Cũng tương tự như hoàn cảnh của Trường, Thu Hương (21 tuổi, Lý Nhân-Nam Định) được người quen giới thiệu vào Sài Gòn để xin việc. Công việc của Hương là làm công nhân tại một xưởng may. Hương mới vào Nam làm việc được 4 tháng nên năm nay chính là năm đầu tiên cô ăn Tết  xa nhà.
Nỗi niềm những lao động nghèo không về quê đón Tết
Phan Trường tranh thủ ở lại Sài Gòn làm thêm để kiếm tiền gửi về cho gia đình
“Được mọi người trong gia đình động viên nên mình cũng thấy ấm lòng. Nói thật, mình nhớ nhà lắm. Gọi điện về cho mẹ, hai mẹ con chỉ sụi sùi khóc làm mình chỉ muốn bỏ hết công việc về nhà với mẹ. Năm nay mình không được ở cùng gia đình đón Tết, không được cùng mẹ đi chợ lựa hoa về trang trí ngôi nhà, không được cùng bố gói những đồng bánh chưng, không được đi chúc Tết cùng với các em mình”, Hương tâm sự.
Vì thời gian nghỉ Tết cũng khá dài nên Hương còn tranh thủ làm thêm để kiếm thêm thu nhập và cũng đồng thời để giết thời gian cho vơi đi nỗi nhớ nhà. Ngoài thời gian đi làm may, Hương còn nhận thêm công việc bán hàng theo thời vụ tại một cửa hàng quần áo gần nhà. Hương chia sẻ, những ngày gần Tết, ngày nào cô cũng nghỉ rất muộn nhưng lại có thể thêm một phần thu nhập kha khá gửi về cho gia đình.
Khác với cảnh mọi người rộn ràng  mua sắm đón xuân, hay chuẩn bị về quê đoàn tụ cùng gia đình, căn phòng trọ nhỏ của Minh Sơn (24 tuổi, sinh viên năm cuối trường ĐH Bách Khoa, quê Đại Từ-Thái Nguyên) lại vô cùng yên ắng, vì mọi người trong xóm trọ của cậu đã về quê ăn Tết hết cả.
Năm nay Sơn quyết định ở lại Hà Nội đi làm mấy ngày Tết để kiếm tiền nộp học. Lương của những ngày Tết thường gấp ba lần ngày thường nên cậu tranh thủ thời gian này để đi làm thêm.
Nhìn dòng người đi lại tấp nập, không khí vui tươi, Sơn tâm sự : “Mẹ mình năm nay mới phải làm phẫu thuật tại bệnh viện trên đây với chi phí khá lớn, em gái thì mới lên đại học cần nhiều khoản chi tiêu, chăn nuôi năm nay của gia đình lại không thu được lợi nhuận như mọi năm nên mình quyết định tranh thủ mấy ngày này kiếm tiền gửi về cho gia đình đón Tết và trang trải nợ nần. Tết năm nay chắc sẽ là trải nghiệm mới mẻ nhất với mình vì mình chưa bao giờ ăn Tết xa nhà. Mình dự định đêm giao thừa sẽ dạo quanh thành phố, ngắm phố phường rồi cùng đám bạn ở lại làm liên hoan. Sinh viên chỉ mấy chai bia, vài lon nước ngọt rồi mấy cái nem là xong cái Tết”.
Mong ước của những người con xa quê
Khi tiếng hát chào xuân vang lên tưng bừng khắp phố phường, nhà nhà người người xúm xít bên mâm cơm tất niên, thì đâu đó trên mảnh đất quê người xa lạ lại có những bóng người mòn mỏi trông về phía quê hương.
Lần đầu ăn Tết xa nhà, Minh Sơn mới thấm thía nỗi nhớ nhà da diết, thấy nhớ bóng bố mình tần tảo nơi những đồi chè bát ngát, thấy nhớ nụ cười của mẹ bên nồi canh nghi ngút khói, thấy nhớ cô em gái  nũng nịu thuở nhỏ  tranh giành đồ chơi với mình.
“Mình càng trưởng thành thì bố mẹ mình lại càng già đi. Có xa nhà mình mới thấm thía tình yêu thương vô bờ của bố mẹ dành cho mình, mới cảm nhận được hai chữ “gia đình” thiêng liêng mà gần gũi. Mình mong bố mẹ luôn mạnh khoẻ, năm mới bình an cho cả gia đình”- Sơn nghẹn ngào.
Nỗi niềm những lao động nghèo không về quê đón Tết
Minh Sơn (áo đen) tranh thủ những lúc nghỉ lao gọi điện về chúc Tết gia đình
Cũng giống như tâm sự của Minh Sơn, Phan Trường cũng không thể kìm lòng được khi nghĩ về người mẹ đang một mình ở quê. Anh ước gì có thể chạm tay vào cái Tết quê hương, ước gì khoảng cách không gian có thể thu ngắn lại để anh được nhìn thấy nụ cười của mẹ.
Trường chia sẻ lòng mình: “Nỗi nhớ gia đình cứ nhân lên khi thời khắc giao thừa gần tới. Cái thời điểm chuông đồng hồ vang lên báo hiệu những giây phút đầu tiên của năm mới, khắp không gian xung quanh mình đang sống rộn ràng tiếng pháo hoa, là giọt nước mắt mình lại rơi xuống. Có cái gì đó nghẹn đắng nơi cổ họng, mình cảm thấy có chút gì đó tủi hờn lại xen vào đó là cay đắng, là day dứt trong lòng. Năm mới mình mong sao mọi người trong gia đình mình luôn mạnh khoẻ, vui vẻ. Mình mong sao hai mẹ con mình sớm được đoàn tụ bên nhau. Một mong muốn nữa của mình là mong cho tất cả mọi người luôn hạnh phúc, có công việc ổn định, những hoàn cảnh “tha phương cầu thực” như mình có thể nhanh chóng được về quê sum họp cùng gia đình”.
Ngày Tết  đoàn viên có giá trị tinh thần vô giá mà không một giá trị vật chất nào có thể ngang giá. Người không về chạnh lòng một, thì người ở nhà cũng mong mỏi mười. Thu Hương chia sẻ, cô thấm thía nỗi buồn khi xa quê dù được mọi người trong đây quan tâm an ủi.
“Nhiều bạn trẻ còn chưa nhận ra được hạnh phúc khi được sống no đủ bên mái ấm gia đình thân thương. Buồn cho mình không được về quê, mình lại thấy thương những hoàn cảnh lang thang, không có gia đình cũng đang gồng mình để trang trải miếng cơm manh áo. Năm mới đã đến rồi, mình mong sao những buồn đau, tủi khổ của năm cũ mau chóng qua đi, mọi người ai cũng được vui vẻ. Mình mong những người có hoàn cảnh khó khăn, nhiều người vô gia cư lang thang có thể tìm được mái ấm, những bạn trẻ chưa nhận ra được giá trị lớn lao của gia đình sẽ trưởng thành và suy nghĩ đúng đắn hơn..”.
Continue Reading

Phong tục thả cá chép vào ngày 23 tháng Chạp

Phong tục thả cả chép vào ngày 23 tháng Chạp được lưu truyền từ nhiều đời nay trong văn hóa của người Việt với mong muốn “Cá chép hóa rồng” để tiễn ông Táo về trời.

Người Việt quan niệm ba vị Thần Táo (hay vua Bếp) định đoạt cát hung, phước đức cho gia đình, phước đức này do việc làm đúng đạo lý của gia chủ và những người trong nhà. Với mong muốn Thần Táo sẽ “phù hộ” cho gia đình mình được nhiều may mắn, nên hàng năm Tết đến, vào ngày 23 tháng Chạp, người ta thường làm lễ tiễn đưa ông Táo chầu trời một cách long trọng.

Phong tục thả cá chép vào ngày 23 tháng Chạp

Ảnh minh họa

Theo truyền thuyết kể lại rằng: “Hàng năm, Táo quân được ông Trời phái xuống trần gian theo dõi và ghi chép những việc làm Thiện – Ác của loài người. Sau đó, cứ vào ngày 23 hàng năm, Táo quân lại cưỡi cá chép hóa rồng lên Thiên đình báo cáo tất cả việc làm tốt và chưa tốt của con người trong một năm để Thiên đình định đoạt công tội, thưởng phạt phân minh cho tất cả loài người”.

Bởi thế, cứ đến ngày Tết ông Công ông Táo là người Việt lại làm lễ cúng cá chép. Người dân thường chuẩn bị một đôi hoặc 3 con cá chép sống, thả trong chậu nước, cúng cùng các đồ lễ khác. Sau khi cúng xong sẽ đem thả ở sông, ao, hồ, nghĩa là”phóng sinh” để đưa ông Táo về trời.

Ngoài ra, trong tâm thức người Việt, “Cá vượt vũ môn” hay “Cá chép hóa rồng” còn mang ý nghĩa của sự thăng hoa, biểu tượng của tinh thần vượt khó, sự kiên trì, bền chí chinh phục tri thức để đi tới thành công, biểu trưng cho nhân cách thanh cao tiềm ẩn hoặc hướng đến một kết quả tốt đẹp. Phóng sinh cá chép ngày Tết ông Công ông Táo không chỉ là một nét đẹp văn hóa, đồng thời còn thể hiện sự từ bi quý báu của người Việt Nam.

Continue Reading

”Ma chài”, ”Ma lai” và những nỗi đau không hồi kết

Tin xã hội – Thế kỷ 21 đã trôi qua hơn chục năm, thế nhưng không ít đồng bào dân tộc thiểu số vùng cao vẫn còn tin vào sự hiện diện của “ma chài”, “ma gà”, “ma lai”, “ma xó”. Hủ tục và niềm tin mù quáng đó đã và đang gây ra nhiều vụ án đau lòng nơi rừng xanh núi đỏ.

U mê, mông muội đến tột cùng
Đến giờ, nhiều người dân ở huyện Mường Nhé, Điện Biên vẫn còn ám ảnh trước cái chết đầy oan uổng của bà Vàng Thị Say, 50 tuổi, ở bản Nậm Chua 4, xã Nà Hỳ. Bà Say vốn là một người phụ nữ Mông hiền lành chân chất, không thù oán với ai, nhưng lại bị tước đi mạng sống hết sức tàn độc. Kẻ thủ ác trong vụ án này chính là người hàng xóm tên Lầu A Sở.
Cách đây vài năm, vợ Lầu A Sở sinh được một bé gái, nhưng không hiểu sao đứa bé cứ ốm đau quặt quẹo, nuôi mãi chẳng lớn. Thầy mo về cúng rồi phán với Sở rằng, con gái anh ta bị “ma gà” làm, phải tìm ra và giết “con ma” ấy thì đứa bé mới lớn lên được. Mấy hôm sau, khi đi làm cỏ nương, Lầu A Sở vô tình gặp bà Vàng Thị Say, hàng xóm của mình. Đúng lúc gần giáp mặt với Sở, bà Say lại rẽ sang con đường mòn dẫn lên núi. Chính sự vô tình này đã thổi bùng lên trong Sở ngọn lửa nghi ngờ. Hắn cho rằng, vì bà Say có ý đồ xấu nên mới cố tình tránh mặt!
Cơn nghi ngờ mù quáng của A Sở bị đẩy lên đỉnh điểm khi cô con gái ốm nặng và không qua khỏi. Hắn quyết định phải diệt trừ bằng được con ma chài theo lời thầy mo phán. Nghĩ là làm, đêm hôm đó, Sở bịt kín mặt sau đó xách theo con dao phát nương đi về phía nhà bà Say. Quan sát thấy bà đang ngồi ăn cơm một mình trong nhà, Sở như con hổ dữ, hắn cầm dao xông vào chém liên tiếp vào đầu, vào cổ làm bà Say chết ngay tại chỗ.
Phải mất rất nhiều thời gian, công sức các điều tra viên mới phá xong vụ án này và đưa kẻ thủ ác ra trước ánh sáng. Bởi, có một thực tế đáng buồn là ngay cả khi lực lượng Công an vào điều tra, không ít người dân vẫn tỏ thái độ bất hợp tác vì họ mù quáng nghĩ rằng, hung thủ chính là kẻ đã “thay trời hành đạo”, thay mặt nhân dân trừ gian diệt ác. Họ tìm mọi cách bao che. Cá biệt, có những vụ án xảy ra nhưng dân bản thống nhất “đóng cửa bảo nhau”, không trình báo cơ quan công an.
“Trước thời điểm Sở gây án, trên địa bàn huyện Mường Nhé cũng đã xảy ra một vụ giết người dã man mà nạn nhân cũng là phụ nữ, cũng bị nghi là “ma”. Nghiêm trọng ở chỗ, đến khi bị bắt, hung thủ không có sự ăn năn, hối cải vì vẫn cứ nhầm tưởng mình đang lãnh sứ mệnh diệt trừ cái ác cho đồng bào”, anh Pờ Goo Loòng, nguyên Chánh án TAND huyện Mường Nhé kể.
Mọi chuyện bắt đầu từ việc không hiểu vì lý do gì mà đột nhiên nhiều trẻ con, người già ở bản Huổi Đáp (xã Nà Khoa, huyện Mường Nhé) bị ốm đau triền miên. Người dân hoang mang mời thầy mo về rồi giết cả trâu, lợn cúng tế mà người thì vẫn thi nhau ốm, có vài cháu bé yểu mệnh nằm xuống (sau này cơ quan y tế kết luận trẻ em ốm đau là do bị suy dinh dưỡng, thay đổi khí hậu, các trường hợp tử vong là do viêm phổi, kiết lỵ).
Lo sợ ma quỷ sẽ lần lượt bắt hết trẻ con trong bản, một vài người đã kéo nhau vào rừng đặt lễ nhờ tìm giúp “ma chài”. Chẳng biết họ nhờ thần linh hay các thế lực siêu nhiên chỉ lối thế nào, chị Giàng Thị Sú tự dưng bị khép cho cái tội “ma chài”. Trong số những người tích cực rêu rao chị Sú là “ma” nhất có Thào A Páo. Páo 40 tuổi nhưng đã có đến 3 cháu ngoại, 1 cháu nội. Páo tìm gặp Thào A Hồ, SN 1972 bàn tính phương án “xử” chị Giàng Thị Sú… tội chết.
“Ma gà”, “ma lai” và nỗi đau chưa hồi kết
Nguyên Chánh án TAND huyện Mường Nhé Pờ Goo Loòng: “Cần phải xóa bỏ hủ tục bằng mọi giá!”
Tuy căm ghét chị Sú, nhưng Páo vẫn không dám động thủ nên đã nhờ Thào A Hồ lấy mạng chị Sú với giá… 3 triệu đồng. Sau nhiều ngày theo dõi, nghe ngóng và tìm hiểu quy luật hoạt động của gia đình chị Sú, Thào A Hồ mang súng kíp, nhồi thêm nhiều viên bi đạn rồi lặng lẽ đến mật phục ở sau nhà chị Sú. Chờ chị Sú và chồng là anh Thào A Sèng, say giấc nồng, Hồ luồn súng qua khe vách, gí sát vào đầu chị Sú bóp cò…
Sau khi gây án, hắn về nhà Thào A Páo lấy tiền công và bỏ trốn, nhưng chỉ một tuần sau, cả hai tên bị lực lượng trinh sát Đồn biên phòng 415 và lực lượng công an bắt giữ tại địa bàn bản Ngải Thầu, xã Nà Bủng, Mường Nhé, Điện Biên…
Cần xóa bỏ hủ tục bằng mọi giá
Chả cứ gì ở Mường Nhé, Điện Biên, mà ở nhiều bản làng vùng sâu vùng xa dọc biên cương Tây Bắc vẫn còn tồn tại nhiều chuyện đau lòng xuất phát từ niềm tin đến mê lú của đồng bào vào ma tà, bùa ngải. Nhiều cái chết ẩn ức, nhiều gia đình bị cô lập, nhiều người còn bị chính ruột rà máu mủ của mình đánh đập đến “thập tử nhất sinh”, tất cả đều bắt nguồn từ sự u mê, mông muội.
Theo anh Pờ Goo Loòng thì mặc dù mấy năm gần đây, các cơ quan chức năng đã tăng cường công tác tuyên truyền, giáo dục, thậm chí đã xử lý nhiều vụ việc liên quan đến mê tín dị đoan, nhưng thực tế vấn nạn ma tà, bùa ngải vẫn hiển hiện trong đời sống tâm linh của đồng bào các dân tộc thiểu số. Đôi khi chỉ từ những sự vật, hiện tượng thiên nhiên mà con người không lí giải được hoặc không có câu trả lời thỏa đáng, họ đều coi là thánh thần, ma quỷ. Niềm tin đó đã ăn sâu bám rễ, trường tồn và ám ảnh đeo đẳng qua hàng chục, hàng trăm năm trong các bản làng heo hút chốn rừng sâu.
Cũng như dân tộc Thái, Dao… dân tộc Mông thờ đa thần. Bà con quan niệm có thần ở “trên giời” và thần ở “hạ giới”; có ma nhà (ma lành) và ma ác. Nhưng, “ma” nào thì cũng phải thờ cúng, ma nhà thì phù hộ, ma ác như “ma chài”, “ma chò”, “ma gà”, “ma lai”, “ma xó” thì phải xua đuổi, diệt trừ. “Người vùng cao nhìn chung có tình cảm sâu sắc, nhưng tâm lý lại thể hiện đơn giản; tư duy gắn liền với thực tế, chất phác, ngay thẳng, dễ tin nhưng cũng dễ ngờ. Chính vì vậy, việc tuyên truyền, vận động loại bỏ các hủ tục tồn tại cả ngàn năm nay trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số là một việc không đơn giản. Nhưng, dù khó thế nào thì cũng cần phải xóa bỏ hủ tục bằng mọi giá”, anh Loòng chia sẻ.
Không ở các bản làng vùng sâu, vùng xa, mà ngay khu vực lòng chảo Mường Thanh của tỉnh Điện Biên, một số người dân vẫn còn mê tín đến mù quáng. Câu chuyện đau lòng xảy ra tại bản Đán Đanh, xã Thanh An cách đây chưa lâu là một ví dụ. Cũng chỉ vì nghi ngờ cô bé Lò Thị Anh, 8 tuổi ở cùng bản là “ma gà” đã làm cho con mình ốm, Lò Văn Chung, SN 1975 đã giết cháu Anh, cắt nhiều bộ phận trên cơ thể của nạn nhân, rồi thông đồng với bố đẻ là Lò Văn Sam, SN 1948 giấu xác nạn nhân trong rừng. Vụ việc này đã gây chấn động, làm dư luận hết sức căm phẫn, hiện trường xảy ra vụ án chỉ cách trung tâm xã vài ba cây số…
“Ma gà”, “ma lai” và nỗi đau chưa hồi kết
Hiện trường xảy ra vụ án Lầu Thủ Pó
Hoặc như vụ án xảy ra tại bản Nà Sản B, xã Sa Dung (Điện Biên Đông) cách đây vài năm là một câu chuyện buồn điển hình cho niềm tin ma mị của đồng bào. Do nghi ngờ Lầu Thủ Pó là “ma chài” làm nhiều người trong dòng họ Lầu bị ốm, 6 đối tượng Lầu Bua Dơ (SN 1966), Lầu Giống Nếnh (SN 1975), Lầu Giả Nu (SN 1968), Lầu Sái Dính (SN 1963), Lầu Vả Mua (SN 1973) và Lầu Dúa Khứ (SN 1965) đã bắt trói, sau đó ép Lầu Thủ Pó phải ăn lá ngón tử vong.
Án mạng xảy ra gần 2 năm sau mới bị phát hiện, vì người trong dòng họ bưng bít, tung tin là Lầu Thủ Pó vượt biên sang Lào làm ăn. Cơ quan điều tra phải rất vất vả dựng lại hiện trường, tìm kiếm xác nạn nhân dưới vực sâu hun hút mới có kết luận chính xác vụ án, truy bắt và đưa 6 đối tượng ra xét xử trước pháp luật
Hủ tục, trong đó có từ mê tín dị đoan khi bị đẩy đến mức mù quáng bao giờ cũng để lại những hậu quả đau lòng. Nhiều nơi do chính quyền và lực lượng chức năng làm tốt công tác phòng ngừa đã ngăn chặn được các vụ án nghiêm trọng, nhưng thực tế, vẫn đang tồn tại không ít hệ luỵ từ những hủ tục này.
Những người bị nghi là “ma gà”, “ma lai” có thể không bị dân bản “tự xử án”, nhưng họ vẫn bị cộng đồng, gia đình xa lánh, ghẻ lạnh, phân biệt đối xử; thậm chí bị hành hung, gây thương tích. Và, sự kì thị bị đẩy lên đỉnh điểm khi họ bắt buộc phải rời bỏ quê hương, bản quán. Cuộc sống nơi rừng xanh núi thẳm vốn dĩ đang làm họ chênh vênh cùng những khó khăn, vất vả, thì nay, những hủ tục và quan niệm mù quáng lại tàn nhẫn đẩy họ và gia đình xuống vực sâu không lối thoát…
Nhằm xóa đi niềm tin mông muội của đồng bào các dân tộc, thiết nghĩ chính quyền các cấp và các cơ quan đoàn thể ở vùng cao cần đẩy mạnh hơn nữa công tác tuyên truyền, giáo dục. Chỉ có như thế, lời nguyền quái ác về “ma gà”, “ma lai” giữa mênh mông đại ngàn mới dần được hóa giải, cuộc sống của đồng bào cũng vì thế mà được yên bình.
Continue Reading

Vợ con khóc ngất bên thi thể của nạn nhân vụ nổ ở Văn Phú

Tin tuc thoi su – Anh Phạm Văn Cường (42 tuổi) ra đi để lại người vợ trẻ và 2 con trai còn ít tuổi. Riêng đối với chị Nhuận, nỗi đau này như được nhân lên gấp bộị.

Như tin tuc ngày 19/3 đã đưa, vụ nổ lớn xảy ra tại khu đô thị (KĐT) Văn Phú (Hà Đông, Hà Nội) đã lấy đi tính mạng của 4 người. Trong đó, có anh Phạm Văn Cường (SN 1975, Nam Hùng, Nam Trực, Nam Định) – người được cho là đã dùng đèn khò để rồi gây ra vụ nổ kinh hoàng.

Vào thời điểm xảy ra vụ nổ, chị Đoàn Thị Nhuận – vợ anh Cường, đang rửa bát ở trong nhà cách đó khá xa nên may mắn thoát nạn. Tuy nhiên, chưa hoàn hồn với tiếng nổ cực lớn, chị Nhuận đã phải chứng kiến cái chết kinh hoàng và tự tay đi nhặt từng mảnh xác của chồng tại hiện trường đầy ám ảnh hôm ấy.

Theo đó, căn cứ kết quả xác minh, anh Phạm Văn Cường (SN 1975, quê ở thôn Nam Hùng, xã Nam Hưng, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định) là người thuê nhà số 15 – TT 19, Khu đô thị Văn Phú, quận Hà Đông từ năm 2013 để hành nghề thu mua phế liệu. Sau khi thu mua phế liệu các loại, anh Cường mang về nơi ở trọ cất giữ.

Hàng ngày, anh Cường mang các loại phế liệu ra vỉa hè trước cửa nhà thuê trọ để phân loại, dùng đèn khò cắt, phá bán sắt vụn. 8h30 sáng 19/3, anh Cường nhờ một nam thanh niên hàng xóm lăn giúp từ trong nhà thuê trọ ra vỉa hè trước cửa (nơi xảy ra vụ nổ) một khối kim loại hình trụ bằng sắt khoảng trên 100 kg.

Quá trình anh Cường cắt phá khối kim loại này bằng đèn khò, nhiệt lượng đã kích nổ gây ra hậu quả đặc biệt nghiêm trọng, làm 4 người chết, 10 người bị thương, 36 căn hộ bị hư hỏng nặng, 95 căn hộ phía sau hiện trường vụ nổ bị vỡ hết kính, nứt tường, bung cửa; nhiều xe máy để ngoài đường và đi ngang qua bị hư hỏng.

Tìm đến vùng quê Cổ Tung (Nam Hùng, Nam Trực, Nam Định), không khí tang thương như bao trùm khắp cả thôn, xã. Từ đầu đến cuối làng, ai ai cũng bàn tán xôn xao về sự ra đi bất ngờ của anh Cường.

Mô tả ảnh.
Vợ con khóc ngất trong đám tang anh Cường

Ông Bùi Quang Tạo (bác của anh Cường) cho biết, trước khi kết hôn với anh Cường, chị Nhuận từng có một đời chồng và sinh được một người con. “Năm cháu bé khoảng 4 tuổi thì bị đuối nước. Chồng cũ của cháu Nhuận cũng vì tai nạn mà qua đời khi còn trẻ”.

Được sự ủng hộ của hai bên gia đình, chị Nhuận đi bước nữa, xây dựng mái ấm gia đình với anh Cường. “Chúng nó có với nhau một đứa con trai tên là Thành, năm nay mới học lớp 8. Vợ chồng yêu thương, dựa vào nhau mà tu chí làm ăn. Nào ngờ, họa vô đơn chí. Giờ thằng Cường nằm vào lòng đất, một mình Nhuận nó lại phải chịu thêm nỗi đau mất chồng thêm lần nữa. Mới nghĩ đến mà tôi đã thấy trào nước mắt”.

Cha mẹ anh Cường sinh được 4 người con, anh Cường là con thứ 3. Hiện ông bà đang ở với gia đình con trai út cạnh đó.

Ngồi thẫn thờ trong góc nhà, ông Phạm Văn Duyên (75 tuổi), bố đẻ anh Cường không ngừng lau khóe mi. Bà Đoàn Thị The (70 tuổi) cũng không ngừng kêu khóc trước sự ra đi đột ngột của con trai.

Vợ anh Cường khóc cạn nước mắt trước tai nạn này. Phạm Thị Hoa – con gái anh chị sinh năm 1997, vừa mới xây dựng gia đình được hơn một tháng, vật vã bên di cốt cha khiến ai ai cũng đau xót. Phạm Văn Công (SN 1996), con trai cả của ông Cường chỉ biết câm lặng trong cả lễ tang cha mình.

Thu Hà (t/h)/Theo Khỏe & Đẹp

Continue Reading

Hội Xuân Yên Tử 2016 đã chính thức khai hội

Tin tuc – Sáng ngày 17/2, Lễ hội Xuân Yên Tử chính thức được khai mạc tại thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh thu hút hàng ngàn người đến tham dự.

Hội Xuân Yên Tử 2016 đã chính thức khai hội

Đây là năm thứ 10, Lễ hội Yên Tử được tổ chức theo mô hình xã hội hoá nên đã huy động được đông đảo quần chúng tham gia. Hơn 200 diễn viên quần chúng tham đã tái hiện được lại Hào khí Đông A của Đại Việt thế kỷ 13, một giai đoạn vẻ vang trong lịch sử dựng nước và giữ nước.

Tin giai tri, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã tới dự Lễ khai hội xuân Yên Tử năm 2016. Trong khuôn khổ lễ khai hội đã diễn ra nhiều hoạt động đáng chú ý như: nghi thức rước lễ, chương trình nghệ thuật với nhiều tiết mục được dàn dựng công phu, đặc sắc, múa rồng lân; nghi lễ gióng trống, thỉnh chuông khai hội, nghi lễ chúc phúc đầu năm, nghi lễ cầu quốc thái dân an, lễ đóng dấu thiêng Yên Tử…

 Tin thoi su, Yên Tử là nơi vua Trần Nhân Tông, vị vua anh hùng của dân tộc chọn làm nơi tu hành, sáng lập ra Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, dòng thiền mang đậm bản sắc văn hoá dân tộc Việt với tinh thần nhập thế, gắn đạo với đời, còn để lại nhiều giá trị trong đời sống hôm nay.

Năm nay để tránh ùn tắc, Công ty CP Phát triển Tùng Lâm đã tổ chức, sắp xếp lại một số hạng mục, đầu tư và di chuyển 2 bãi đỗ xe ra vị trí mới cách khu vực chân núi khoảng 2km, rộng rãi hơn. Cùng với đó là thực hiện cải tạo một số tuyến đường dẫn vào khu di tích. Ban Quản lý Khu di tích Yên Tử đã phối hợp với Công an tỉnh tổ chức 3 chốt hướng dẫn, phân luồng giao thông theo 2 hướng vào, ra tách biệt.

 

 

Continue Reading

Khai mạc hội nghị Mỹ-ASEAN ngày 16/2

Tin tuc – Hội nghị cấp cao đặc biệt ASEAN – Hoa Kỳ sẽ diễn ra tại Sunnylands, California (Hoa Kỳ ) trong 2 ngày 15 và 16-2, với 2 vấn đề chính cần bàn bạc là xn ninh hàng hải và thương mại.

Khai mạc hội nghị Mỹ-ASEAN

Hội nghị cấp cao đặc biệt Mỹ – ASEAN đã chính thức khai mạc tại Sunnylands (bang California, Mỹ) vào chiều ngày 15.2 (giờ California, tức sáng nay 16.2 giờ Việt Nam). Trong bài phát biểu trước lãnh đạo các nước ASEAN, Tổng thống Mỹ Barack Obama nói rằng Mỹ và các nước Đông Nam Á có thể thúc đẩy một tầm nhìn chung về các luật pháp và các tiêu chuẩn để giải quyết tranh chấp trên biển một cách hòa bình.

Tin thoi su, trong ngày làm việc đầu tiên với chủ đề “Thúc đẩy thịnh vượng khu vực dựa trên sự đổi mới và phát triển doanh nghiệp”, hội nghị sẽ tập trung vào các vấn đề kinh tế, thương mại với trọng tâm là triển khai TPP – hiệp định thương mại tự do tiêu chuẩn cao có sự tham gia của 4 nước thành viên ASEAN gồm Singapore, Brunei, Malaysia và Việt Nam.

 

Tin bao phap luat, theo ước tính, hàng hóa lưu thông qua biển Đông vào khoảng 5.000 tỷ USD/năm. Tuy nhiên, việc Trung Quốc thời gian qua đẩy mạnh bồi đắp, xây dựng trái phép cùng với những tuyên bố chủ quyền phi lý trên biển Đông khiến nhiều quốc gia Đông Nam Á và cộng đồng quốc tế quan ngại hành động của Trung Quốc sẽ làm ảnh hưởng đến tuyến hàng hải quan trọng. Vì vậy, Hoa Kỳ đặc biệt quan tâm đến an ninh hàng hải ở biển Đông. Phó cố vấn an ninh của Hội đồng an ninh quốc gia Hoa Kỳ Ben Rhodes tuyên bố Hoa Kỳ ủng hộ việc giải quyết tranh chấp, vướng mắc thông qua luật pháp quốc tế “chứ không phải kiểu quốc gia lớn bắt nạt quốc gia nhỏ”

 

Continue Reading

Nơi mùa xuân bắt đầu

Tin tuc – Khi những cơn gió mùa Đông nam đang hối hả gọi xuân về, thì cũng là lúc quân và dân trên đảo Trường Sa tất bật chuẩn bị đón mừng năm mới. Có thể nói, đây luôn là nơi được đón mùa xuân sớm trong niềm mến thương của đất liền gửi tới đảo xa.

Nơi mùa xuân bắt đầu
Nghĩa tình từ phía đất liền

Tin pháp luật, mỗi dịp cuối năm, mùa xuân dường như cũng ưu ái đến sớm hơn trên quần đảo Trường Sa. Các đoàn công tác thường đem tết ra Trường Sa từ rất sớm, để ngay sau mỗi tết dương lịch, những chiếc tàu chất đầy hàng hóa lại rộn ràng hướng mũi ra khơi. Trên bản đồ quốc tế, quần đảo Trường Sa có tên là Paracel và được giới địa chất học khẳng định đây là quần đảo san hô. Còn nói theo chữ của các cụ ta xưa thì Trường Sa là một dải cát dài. Nhưng đâu phải tất cả đều đã là đảo. Có chỗ mới chỉ đang là một vỉa san hô ngầm còn chìm sâu dưới nước.

Nhìn từ xa, Trường Sa Lớn hiện lên như vừa có dáng dấp một đô thị, lại có dáng dấp của một làng quê Việt Nam như bất cứ nơi nào ta bắt gặp. Ngôi nhà khách như một điểm nhấn, hắt màu đỏ của mái ngói lên nền trời xanh như khẳng định Trường Sa Lớn chính là một phần trong trái tim Tổ quốc. Thấp thoáng dưới những lùm cây, xen giữa những ngôi nhà là mái cong, mái vểnh của một ngôi chùa. Trên nóc hội trường làm việc của đảo được phủ kín bằng một lá cờ Tổ quốc được làm bằng gốm.

Tin giai tri, lá cờ gốm này được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam công nhận là lá cờ Tổ quốc bằng gốm lớn nhất Việt Nam. Cờ nặng 3,5 tấn, rộng 310 mét, được ghép bằng hàng vạn viên gốm có thể chịu được nắng lửa và gió mặn mà không bị phai màu theo thời gian. Ở Trường Sa, thắm và đậm nhất là nắng và gió. Nhưng nắng và gió cũng không thể thắm đậm hơn màu cờ Tổ quốc. Nhìn cờ bay, chợt hiểu vì sao 64 cán bộ chiến sĩ đảo Gạc Ma đã lấy lá cờ Tổ quốc quấn vào thân thể mình rồi bình thản chắn những luồng đạn của kẻ thù tàn bạo. Hình ảnh ấy mới kiên cường và lẫm liệt biết bao, lá cờ của Tổ quốc mới thiêng liêng và kỳ vĩ biết bao..

Continue Reading

3 tài xế chết thảm tại Lạng Sơn

Xã hội – 3 tài xế đã dùng lò than hoa để sưởi ấm vì thời tiết giá lạnh, đã làm cho các tài xế này tử vong. Hiện, công an đang điều tra làm rõ vụ việc.

3 tài xế chết thảm tại Lạng Sơn

Theo tin tức an ninh đăng tải trên báo Tiền Phong, danh tính các tài xế tử vong do sưởi lò than được xác định là anh Nguyễn Văn Dương (SN 1980), Nguyễn Văn Vương (SN 1968), Đặng Thành Công (SN 1981) đều trú tại thị trấn Bình Dương, Phù Mỹ, tỉnh Bình Định.

Trong thời gian chờ giao hàng, đêm 23/1, trời lạnh, hai anh lấy lò than hoa cho vào cabin xe sưởi ấm. Cùng sưởi trong cabin còn có anh Đặng Thành Công (SN 1981), quê Phù Mỹ, Bình Định. Hậu quả 3 người chết do ngạt khí. Hiện người nhà đã tiếp nhận và chuyển các nạn nhân về quê an táng.

 Được biết đây không phải vụ tai nạn ngạt khí do đốt than duy nhất xảy ra trong đợt rét đậm, rét hại vừa qua. Vào tối ngày 25/1, do thời tiết rét đậm, nên cả gia đình anh Đoàn Văn Biền (trú phường Quảng Thọ) đã đóng kín cửa nhà, đốt than củi để sưởi ấm.

Tin đời sống, đến sáng ngày 26/1, người thân phát hiện vợ và 2 con của anh Biền nằm bất động trong nhà, gần bên lò than dùng để sưởi ấm nên nhanh chóng đưa các nạn nhân đi cấp cứu.

 

 

 

Continue Reading